Không quên mối thù dân tộc


Chẳng ai quên cả
Bạn bè lâu ngày mày điện thoại cho tao
Câu đầu tiên là giọng mày cáu gắt
Mày hỏi tao như là mày trách móc
Rằng liệu tụi tao có nhớ lịch sử không?
Mày hỏi tao ngày này có nhớ không?
Có nhớ cha anh mình, một thời cầm súng
Có nhớ đau thương oằn núi rừng biên viễn 
Khi quân bạo tàn hối hả tràn sang?
Bạn thân ạ, tao người lính không một phút chủ quan
Phải từ trong tâm phải hiểu rõ lịch sử
Phải luôn luyện rèn và đêm ngày gìn giữ
Là nghiệp tao rồi, mày cớ hỏi bâng quơ...
Tao trả lời mày gói gọn mấy vần thơ
Tổ quốc không quên và chẳng ai quên cả
Mày nghe phản động nó khích nên tá hoả 
Tự diễn biến mình, tự gục ngã từ tâm
Mày biết không chúng nó vẫn âm thầm
Ngồi sau bàn phím, cố tình đâm lắt léo
Chiến tranh nổ ra, nó bên Tây vắt vẻo
Rung đùi nhìn về biên giới ngược quân lên
Mày muốn không, cần tao chỉ thẳng tên
Những kẻ cơ hội và những tên hèn nhét
Chúng ở trong nước nhận vài trăm triệu bạc
Xây được cái nhà, sẵn sàng ngoác mồm xiên
Thế đấy mày ạ, Tổ quốc chẳng thể quên 
Và nhân dân mình ai cũng luôn khắc nhớ 
Mày phải nghe tao đừng nghe bọn nó thở 
Kẻo thành phản quốc, mày đừng nhỡ sa chân.

Facebook Hoàng Hải Lý
Chia sẻ Google Plus
    Blogger Bình luận
    Facebook Bình luận

0 nhận xét:

Đăng nhận xét